Chương 2335: Tiêu Thành không có biểu cảm nà, anh giơ tay ngăn thủ hạ: "Cút xuống đi!". Thủ hạ nhìn dáng vẻ Dương Kim Đậu cả vú lắp miệng em, sau đó không phục lui xuống. Sắc mặt Dương Kim Đậu rất không tốt, bà lạnh lùng nhìn Tiêu Thành: "Con nuôi của Tiêu gia Hông
Em đã chờ anh cả hai năm nay rồi. Anh biết đấy, cả hai chúng ta đâu còn quá trẻ trung nữa. Tình yêu giữa chúng tôi đến thật chóng vánh. Hai năm yêu nhau, tôi nhận ra rằng, đây chính là tình yêu đích thực của cuộc đời mình. Nam là người có trí tuệ, biết săn sóc
Ngày xưa anh và Thu Dần yêu nhau, năm đó anh đang dậy học tại một trường trung học trong thành phố Saì Gòn, nàng là em gái một người bạn thân đồng nghiệp, là cô nữ sinh năm cuối bậc trung học. - Ai nỡ để người yêu cắt cỏ, ngày xưa em chẳng từng ước mơ khi chúng
Chào mừng bạn đến với bộ truyện ngôn tình ngược Năm đó anh từng yêu em. Với 38 chương truyện, chúng ta cùng điểm qua những tình tiết chính để có thể tiếp cận truyện một cách dễ dàng hơn nhé. "Cởi hết quần áo ra!" Ôi thôi, lại là một câu chuyện mà nữ chính của chúng ta phải chịu nhiều thiệt thòi lắm đây.
Nguyễn Kinh Thiên khá đào hoa, từng yêu Hứa Vỹ Ninh, Lưu Phẩm Ngôn. Tống Tổ Nhi sinh năm 1998, được khán giả biết đến với vai Na Tra trong phim Bảo Liên Đăng tiền truyện, năm cô mới 11 tuổi. Trước đó, hồi 7 tuổi, cô đóng loạt tác phẩm Biển Rộng Trời Cao, Mật Lệnh 1949, Thanh Thành Chi Luyến
ZSXU. Hai giờ sau. Trợ lý Lâm cho Tiêu Sở Bắc gọi một cuộc điện thoại "Tiêu tổng, xảy ra chuyện rồi, viện trưởng kia vừa mới xảy ra tai nạn xe cộ, mất mạng tại chỗ." Cái gì... Người đàn ông kia chết rồi, làm sao bị chết trùng hợp tới như vậy? ! —— Buổi tối, khi Lục Hạ về đến nhà, trên TV đang chiếu tin tức viện trưởng của bệnh viện nào đó gặp phải tai nạn xe cộ, mất mạng tại chỗ. Đầu xe kia bị đụng đến diện mục toàn phi, người được khiêng ra từ trên ghế lái bị làm mờ đi. Lục Hạ nhìn thoáng qua, đưa chìa khóa xe ở trong tay quăng lên bàn trà. Cô cởi đi bao tay trên tay, quả nhiên, chỉ có người chết mới không nói chuyện... —— Một tháng sau Tiêu Sở Bắc chưa từng đề cập qua đến trận tai nạn xe cộ kia, cũng không có chất vấn qua Lục Hạ bất kỳ cái sự việc gì có liên quan tới Lục Hiểu. Dường như mọi thứ đều khôi phục lại nguyên dạng. Anh ấy như thường lệ đi làm tan tầm, còn từ phòng khách dọn về phòng ngủ. Lục Hạ mỗi đêm ngủ ở bên cạnh Tiêu Sở Bắc , còn chủ động ổ tiến vào lồng của anh, người đàn ông cũng chưa từng cự tuyệt qua cô. Cô biết không còn người tiết lộ bí mật, Tiêu Sở Bắc sớm muộn đều trở lại bên cạnh của cô, bất luận anh có hoài nghi qua cô không, anh cuối cùng đều chạy không khỏi lòng bàn tay của cô... "Tiểu Hạ, chủ nhật, cô có thì giờ rãnh không?" Đang hưởng dụng bữa sáng, Tiêu Sở Bắc đột nhiên đối đưa ra lời mời với Lục Hạ, người đàn ông đối với một người phụ nữ đưa ra lời mời, nhất định là ra ngoài hẹn hò. Lục Hạ không có lý do không đáp ứng. "Đương nhiên là có, Sở Bắc anh muốn dẫn em đến chỗ nào?" Tiêu Sở Bắc nhìn cô, nhìn cái khuôn mặt cười đến rất vui vẻ kia, ánh mắt anh dần dần sâu không thấy đáy "Đi đăng kí a, chúng ta cũng đã tới lúc nên đăng ký hợp pháp rồi." Nói cái gì? ! Lục Hạ không thể tin được tai của mình đã nghe thấy được cái gì. Vui mừng đến mức lập tức vứt bỏ dao nĩa ở trên tay, bổ nhào vào trong lồng của Tiêu Sở Bắc. Cô cuối cùng cũng đợi đến được ngày này rồi, cô cuối cùng cũng đã trở thành người vơ hợp pháp của anh ấy rồi sao? ! "Sở Bắc, anh thật tốt." "Vui không?" "Đương nhiên vui, chờ chúng ta ký tên đăng kí, vậy nhất định là ngày vui vẻ nhất trong đời này của em." Lục Hạ hưng phấn tới mức hận không thể quay quanh tại chỗ. Không chút phát giác tới anh mắt của Tiêu Sở Bắc nhìn cô khác hơn bình thường, anh khẽ giọng phụ họa nói "Đúng, cái ngày đó, nhất định sẽ là ngày 'cả đời' khó quên của em." —— Chủ nhật, Lục Hạ trang điểm rất ưu nhã lại đoan trang. Cô cao hứng bừng bừng leo lên xe của Tiêu Sở Bắc. Suốt dường mong đợi đến cục dân chính, lập tức cùng Tiêu Sở Bắc ký tên lĩnh chứng. Hôm nay Tiêu Sở Bắc còn tự mình lái xe, cả trợ lý Lâm đều không có theo đuôi ở phía sau, hoàn hoàn toàn toàn là thế giới của hai người họ. Lục Hạ thật sự rất vui, cô cười suốt, cười suốt, cho đến khi xe chạy được một tiếng sau, cô nhìn thoáng qua cột mốc đường, phương hướng nàykhông phái hướng đến khu đô thị, mà là hướng về ngoài đô thi càng ngày càng xa? "Sở Bắc, chúng ta không phải là đi cục dân chính sao? Con đường này hình như đi không đúng." Lục Hạ có chút bất an lên, Tiêu Sở Bắc đang giẫm chân ga, tiếp tục chạy ở trên đường cao tốc, "Anh dẫn em đi nơi 'khác' đăng kí kết hôn." Nơi khác? ! Giọng điệu của Tiêu Sở Bắc nghe có vẻ luôn có một thứ cảm giác sởn cả gai ốc. Lục Hạ thình lình nuốt nước miếng một cái, cô ý đồ muốn cự tuyệt nhưng lại không nỡ cự tuyệt, đây chính là cơ hội duy nhất trở thành vợ hợp pháp của Tiêu Sở Bắc trong đời này của cô. Cô không thể nào từ bỏ. Cô nghĩ thầm, có lẽ Tiêu Sở Bắc chỉ là muốn dẫn cô ra khỏi đô thị, cho cô một cái cầu hôn kinh ngạc, đúng, anh ấy nhất định đã chuẩn bị kinh ngạc tặng cho cô... Hôn lễ trước đó, anh ấy đều không có cầu hôn với cô. Tiệc rượu được làm là kiểu hôn lễ Trung Quốc, anh ấy cũng chưa có chính tay đeo nhẫn cưới cho cô, vì vậy lần này, anh ấy nhất định sẽ một chân quỳ xuống hướng đến cô, sau đó chính tay vì cô đeo vào chiếc nhẫn cưới chỉ thuộc về anh ấy và cô...
Lục Hiểu làm sao có thể làm cái việc này. Có thai đứa bé này là hoàn toàn ngoài ý muốn, anh ấy đã quên lúc anh ấy có lúc chiếm hữu cô như điên, tháo BCS ra rồi hành hạ cô đến ngất đi. " Em... không có.. " Lục Hiểu chưa kịp giải thích, bên tại liền đọng lại giọng nói lạnh như băng của Tiêu Sơ Bắc " Mang con nghiệt chủng này phải cho tôi. " Làm sao có thể... Anh ấy sao có thể mang đứa con đi phả, " Em không muốn... em không thể. " " Lục Hiểu, cô đang tính toán cái gì thì tôi đều biết! Đừng ngây thơ mà tưởng là sinh được đưa con là có thể ở lại bên tôi cả đời, tôi nói cho cô biết, cô hao tổn tâm sức gả vào Tiêu gia, nhưng ông trời đã định trước tiểu Hạ sẽ tỉnh, tôi sẽ rất nhanh cưới cô ấy, và cô vĩnh viễn cũng không thể nào là vợ của tôi Tiêu Sở Bắc. " Tiêu Sở Bắc quyết tâm muốn Lục Hiểu phá đi đứa con. Anh coi Lục Hiểu như là máy móc truyền máu dự bị cho Lục Hạ, anh không cho phép cô lấy đứa con trong bụng làm cớ. Lục Hiểu bị ép ngồi ở hành lang bên ngoài của phòng phẫu thuật sanh non. Tay chân cô lạnh buốt, bên tai đều là những âm thanh của những máy mọc lạnh như tiền dùi vào cơ thể bên trong để giết chết em bé. Một cô gái vừa mới làm xong ca phẫu thuật sanh non, mặt trắng bệch, từ trong phòng phẫu thuật đi ra, đi chưa được mấy bước cô liền khóc to lên một cách mất kiểm soát " Đứa con của tôi, đứa con của tôi đã mất rồi... xin lỗi... con... mẹ xin lỗi con... " Tim của Lục Hiểu bị nhéo đau dữ tợn. Nghĩ đến tiếp theo liền đến phiên bản thân mình, chỉ cần nằm trên cái bàn sanh non ấy, sinh mệnh nhỏ sống động trong bụng của cô cũng sắp bị giết chết. " Sở Bắc, đừng, anh hãy buông tha đứa còn này, được không? " Lục Hiểu kiềm chế không được mà túm lấy tay của Tiêu Sở Bắc " Em cam đoan với anh, đứa con này là của anh, nó đúng thật là của anh đấy, coi trên phần nó là con ruột máu mũ của anh, anh buông tha cho nó đi, đừng ép em phải phá nó, được không? " Lục Hiểu kích động quỳ xuống trước Tiêu Sở Bắc. Nhưng thấm sâu trong con mắt của anh ấy chỉ là băng giá sâu không thấy đáy. " Lục Hiểu, thu hồi cái đuôi hồ ly của cô đi, tôi kêu cô làm, liền phải làm. " Tiêu Sở Bắc nhấc tay của cô ra, Lục Hiểu ngỡ ngàng ngã ngồi trên mặt đất, tiếng khóc làm đảo loạn suy nghĩ của Tiêu Sở Bắc. Trong thoảng chốc, bên tại của anh vọng lại một tiếng gọi ngọt ngào " Anh Sở Bắc, em sợ bóng tối, chúng ta móc tay đi, đợi em ngủ rồi, thì anh mới đi đi, được không... " Đã từ lúc nào, cải khuôn mặt ngây thơ ngọt ngào ấy đã trở nên mờ nhạt như thế. Từ nhỏ anh đều nâng niu Lục Hiểu trong lòng bàn tay, cẩn thận che chở, Tiêu Sở Bắc cũng từng tưởng rằng, mình nhất định sẽ cưới cô ấy làm vợ trong tương lai. Song khi cô lớn lên, anh tận mắt nhìn thấy cô đẩy Lục Hạ xuống hồ nước ở sân sau của trường. Anh mới biết được người đàn bà này là đáng sợ tới như vậy... Anh đã cho cô quá nhiều cơ hội, nhưng mỗi lần nào cô đều độc ác ra tay hướng tới Lục Hạ, vì vậy anh cũng không thể nhận từ nương tay buông tha cô nữa rồi.
Tiêu Sở Bắc đến cuối cùng đều ôm thật chặt Lục Hiểu, anh dùng thân thể gắt gao bảo vệ lấy cô, Lục Hiểu gào khóc lớn tiếng, bởi vì là người đàn ông này không ngừng ở bên tai của cô nói " Xin lỗi, Hiểu Hiểu... xin lỗi, Hiểu Hiểu... đều là lỗi của anh, anh đã trách làm em, em đừng có xảy ra chuyện nữa, anh sẽ không cho em có chuyện... " " Tiêu Sở Bắc, Tiêu Sở Bắc!! " Hai người đồng thời được cứu vào bệnh viện. Lục Hiểu vì được Tiêu Sở Bắc bảo vệ chỉ chịu tổn thương rất nhỏ, mà Tiêu Sở Bắc được cứu chữa suốt mười tiếng đồng hồ, phẫu thuật còn đang tiến hành. Bác sĩ đi ra đi vào đều đưa ra thông báo bệnh tình nguy kịch. Lục Hiểu xụi ngã xuống đất, " Tôi không muốn... Tiêu Sở Bắc... anh đừng có chết... " " Tôi còn chưa tha thứ cho anh, tôi không chuẩn anh chết!! " Lục Hiểu khóc ngất ở ngoài phòng phẫu thuật, cô lẳng lặng nằm ở trên giường bệnh, trong miệng không ngừng nỉ non gọi tên của Tiêu Sở Bắc. Phương Dã canh giữ ở bên giường của cô, nhìn khuôn mặt đang ngủ của cô cũng rơi lệ đầy mặt. " Lục Hiểu, em vẫn còn là rất yêu Tiêu Sở Bắc, đúng không? " Lục Hiểu chậm rãi mở mắt lên... Như mộng như thật nhìn Phương Dã, cô xin lỗi người đàn ông này, xin lỗi người ân nhân cứu mạng này đã trông coi cô hai năm, " Xin lỗi... xin lỗi... " Phương Dã ôn nhu cười nhạt một cái, " Nha đầu ngốc, Tiêu Sở Bắc không sao cả, hắn đã gắng gượng qua kỳ nguy hiểm rồi, nhưng mà trung khu thần kinh bị tổn thương nghiêm trọng, chi dưới tê liệt rồi... " Lục Hiểu đau khổ mà nhắm hai mắt lại, tại sao chuyện như này lại luôn luôn xảy ra trên người của cô và Tiêu Sở Bắc. " Em không cần vì hắn mà thương tâm, hắn đối với em làm qua những chuyện kia, những cái này đều là báo ứng " Đúng vậy a, báo ứng. Cô chính miệng nguyền rủa Tiêu Sở Bắc báo ứng. Nhưng mà tại sao, báo ứng đã đến rồi, đau lại là tim của cô...? Vài ngày sau, Phương Dã nói với Lục Hiểu, Tiêu Sở Bắc đã tỉnh rồi, nhưng mà vịn Lục Hiểu đi đến phòng bệnh, trong phòng bệnh đã không còn người. Mẹ Tiêu nói với Lục Hiểu, Tiêu Sở Bắc tỉnh lại liền hỏi cô có yên ổn không. Nói cho hắn biết, cô bình an vô sự, hắn an tâm. Vì vậy hắn nhờ bà chuyển cáo cho cô " Sở Bắc nói bản thân mình chi dưới tê liệt, mắt lại bị mù rồi, bản thân mình chính là một phế nhân, hắn không muốn cho con tiếp thêm phiền toái, vì vậy hắn đã rời đi rồi, hắn không có nói với bất kỳ ai là đã đi nơi nào, Hiểu Hiểu, Sở Bắc những năm này thiếu nợ con, thỉnh cầu con tha thứ cho hắn, về sau Nam Nam liền giao cho con trong nom, Sở Bắc hắn cũng sẽ không lại đến quấy rầy con rồi. " " Không, mẹ... mẹ nói cho con biết Sở Bắc đã đi đâu rồi, con muốn gặp anh ấy. " Lục Hiểu khóc không thành tiếng. Anh ấy tại sao có thể rời đi như vậy? Cô còn chưa có mắng anh ấy một trận, đánh anh ấy một trận, anh ấy tại sao có thể cứ như vậy cũng không gặp cô nữa... Đây không phải là cách thức mà bọn họ ly biệt. Một năm sau bờ biển vào lúc ánh tà, Lục Hiểu mang theo Nam Nam ba tuổi lớn nghịch nước trên bờ cát. Tiểu nha đầu cao lớn rồi mập lên rồi, trắng nõn non đáng yêu cực kỳ. " Nam Nam, chạy chậm một chút, cẩn thận té. " Nam Nam cười khanh khách, " Con sẽ không bị té, té rồi, bố cũng đến ẫm con lên. " Lục Hiểu chán nản rủ xuống mắt. Cách đó không xa, một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi chậm rãi tới gần cô. Bỗng nhiên, hai cánh tay của người đàn ông từ sau ôm lấy Lục Hiểu, cô vừa muốn giấy động. Nhưng cả người một cái cứng ngắc, nhiệt độ cơ thể và hơi thở của người đàn ông khiến nước mắt của cô không tự giác lách cách lách cách rơi xuống – " Tiêu Sở Bắc, anh khốn nạn. " Mỗi một tấc da thịt trên toàn thân đều đang nói cho cô biết, là người đàn ông này. Người đàn ông mà cô yêu cả đời. Lục Hiểu nắm lấy cánh tay của anh hung hãn đánh vào anh một cái, người đàn ông mỉm cười hôn lên thùy tại trắng như tuyết của cô " Ừ, vì vậy anh trở về, em có thể mắng anh cả đời, đánh anh cả đời, anh đáp ứng en, vĩnh viễn đều không đánh trả. " Là anh. Là anh Sở Bắc của cô cuối cùng đãtrở về rồi?! Lục Hiều kích động xoay người, thoáng cái ôm lấy Tiêu Sở Bắc, người đàn ông gắt gao ôm lấy cô, một năm chia lìa, anh đã tiếp nhận nhiều loại ca phẫu thuật lớn nhỏ, cuối cùng có thể đứng thẳng lại lần nữa, đôi mắt cũng đã tiếp nhận ca phẫu thuật, thành công hồi phục lại thị lực. Nam Nam nhìn thấy Tiêu Sở Bắc, vui sướng chạy tới " Bố, bố! " Tiêu Sở Bắc thoáng cái ôm lấy tiểu công chúa của anh, " Nhớ bố không? " " Còn mẹ thì sao? " Hai cha con đồng thời nhìn tới Lục Hiểu, " Mới không có." Cô kiêu ngạo hướng về phía bờ biển đi, Tiêu Sở Bắc ôm Nam Nam theo ở phía sau hỏi " Hiểu Hiểu, em có hối hận yêu anh? " " Ai nói em yêu anh rồi hả? " " Đứa con cũng sinh rồi, thật sự không yêu? " Lục Hiểu dừng chân lại, đẩy anh tới một bên, kiêu ngạo cho anh một ánh mắt khinh bỉ " Đã sinh con rồi là phải yêu sao? " Người đàn ông cười đểu đuổi theo " Vậy chúng ta sẽ sinh thêm một đứa nữa, sinh đến em yêu anh mới chịu thôi... " Tên điên... Trên bờ biển đều là tiếng cười thẹn thùng lãi ngọt ngào của người phụ nữ. Ở phía xa, trời chiều chậm rãi đi xuống, dưới quang ảnh đẹp đẽ, người đàn ông gắt gao dắt tay người phụ nữ, lần này, họ sẽ không tách rời nữa, sẽ không còn hiểu lầm nữa. Lần này, họ sẽ vĩnh viễn... vĩnh viễn đều ở bên nhau..............Hết............... P/s Vote cho truyện và cho ý kiến nha mn😘😘😘Truyện đã hoàn rồi!Nếu bạn thích truyện này, hãy thử đọc các truyện khác cùng thể loại bên dưới nhé!
Người kia ở... Tân Thành? ! Tại sao cứ lại là Tân Thành? ! Tân Thành đối với Lục Hiểu mà nói tựa như một cơn mộng đáng sợ, cô không bao giờ muốn quay trở về cái thành phố kia nữa. Nhưng cô không thể không đi cảm tạ người quyên tặng kia. Xe suốt đường hướng phương hướng quen thuộc lái đi, nhịp tim đập của Lục Hiểu cũng cùng càng lúc càng nhanh, thật ra Hải Thành cách Tân Thành cũng không xa, ước chừng bốn năm tiếng đồng hồ đường xe. Lúc xe lái vào nội thành, hướng đến một hướng nào đó càng ngày càng gần. Lục Hiểu càng lộ ra bất an. Cái phương hướng này, cô nhớ được hướng vào trong lái thêm chút nữa chính là nhà của Tiêu gia? ! "Phương Dã, anh muốn dẫn em đi đâu?" "Người quyên tặng đang ngụ ở trong cái tòa nhà kia." Lục Hiểu khẽ giật mình, trong lòng có một cảm giác rất hoảng sợ, tuy là Tiêu Sở Bắc rất sớm đã từ nhà của anh ấy chuyển đi ra ngoài, nhưng còn có ai ở trong cái tòa nhà kia quyên giác mạc cho cô? ! Phương Dã mang theo Lục Hiểu đi vào nhà cấp cao to như thế, cách đó không xa liền nhìn thấy một cô bé hai tuổi lớn đang đuổi thao một phu nhân tóc hoa trang tiểu nữ hài nhi tại trong hoa viên đuổi theo một phu nhân đầu tóc trắng bạc "Bà nội... bà nội... Nam Nam tới bắt bà rồi." Cô bé nhỏ dùng giọng non nỉ siêu cùng ngọt ngào vừa hô vừa chạy, cô bé còn nhỏ, đi được không có vững như vậy, lung la lung lay té một ngã, Lục Hiểu nhìn lòng xiết chặt một cái, không quản được chân của mình chạy lên đem đứa bé bế lên. Cô bé nhỏ kinh ngạc nhìn người dì xa lạ đột nhiên xuất hiện này, cô bé nháy đi nháy mắt to, "Mẹ..." Cô bé lại gọi cô mẹ? ! Lục Hiểu cũng không biết mình bị gì, nước mắt cứ như vậy rơi xuống. Nam Nam dùng bàn tay nhỏ bé giúp cô lau đi nước mắt, "Bà nội... bà nội... con gặp được mẹ trong tấm ảnh rồi..." Lục Hiểu ngẩng đầu liền nhìn thấy mẹ Tiêu đã đi tới, "Mẹ..." "Hiểu Hiểu? !" Mẹ Tiêu không thể tin nổi, hốc mắt đỏ bừng, bà nhìn Lục Hiểu, đứa con này thật sự còn đang sống? ! "Hiểu Hiểu, là con sao?" Từ nhỏ mẹ Tiêu cũng rất thương yêu Lục Hiểu, Lục Hiểu một tay đang ôm đứa bé, một tay ôm lấy mẹ Tiêu, "Mẹ, là con... con đã trở về." Hai mẹ chồng nàng dâu khóc đến mắt đều đỏ. Phương Dã đi tới nói với Lục Hiểu, "Hiểu Hiểu, Nam Nam là con gái của em, em đã sinh hạ được con gái, lúc trước bệnh viện nhầm lẫn phòng phẫu thuật, em không có bị cắt bỏ đi tử cung, đứa con cũng cứu lại được." Lục Hiểu trợn to hai mắt, không thể tin nổi nhìn tiếu bảo bối ở trong lồng, cô bé là con gái cô? ! Con gái tám tháng lớn của cô còn sống? ! Cảm tạ ông trời... Thật tốt quá... "Cô bé được gọi là Nam Nam sao? Con gái của em, con gái tốt của em..." Lục Hiểu tâm tình kích động đến rơi nước mắt, cô ôm đứa bé liên tục hôn môi cô ấy, Nam Nam ngứa đến cười khanh khách, "Mẹ, mẹ tại sao bây giờ mới trở về? Bố mỗi lần nhìn ảnh chụp của mẹ đều khóc a..." Từ lúc Nam Nam nhỏ bé nhớ điều liền nhớ được Tiêu Sở Bắc lúc nào cũng ôm cô đến một vườm hoa nở đầy hoa, nơi đó dựng một mảnh đá lớn, người cô gái ở phía trên chính là cô dì này... Cô ấy rất đẹp, cùng đẹp giống cô. Tiêu Sở Bắc nhìn ảnh chụp của cô mà lại khóc? ! Lục Hiểu không thể tin được, cô quay đầu lại nhìn mẹ Tiêu, "Anh ấy và Lục Hạ có khỏe không?" Mẹ Tiêu thoáng cái đỏ cả vành mắt, "Ủy khuất con rồi, Lục Hạ cái nha đầu tâm địa ác độc kia đã gặp được báo ứng, hai năm trước cô ấy liền nhảy núi chết rồi, về phần Sở Bắc... cô nhìn chỗ đó..." Mẹ Tiêu chỉ chỉ mặt cỏ ở nơi xa, một người đàn ông ngồi ở trên mặt ghế lạnh, gió nhẹ thổi nhẹ tóc trên trán của anh ấy. Anh ấy vẫn còn khôi ngô tuấn tú như vậy, chỉ là bên tay lại có thêm một cây quải trượng... Anh ấy —— nhìn không thấy rồi sao? ! —— Lục Hiểu giờ mới biết được người quyên giác mạc cho cô lại chính là Tiêu Sở Bắc. Người đồng ý cho Phương Dã mang cô tới đây cũng là anh ấy. Bởi vì từ nay về sau đều nhìn không thấy rồi, vì vậy anh ấy muốn đem Nam Nam gửi gắm cho cô, "Thằng khốn, Tiêu Sở Bắc, anh cái thằng đại khốn nạn! Anh cho rằng anh đưa mắt cho tôi, tôi sẽ tha thứ cho anh rồi sao?" Mẹ Tiêu đã đem mọi chuyện đã xảy ra "Sau khi chết" của cô trong hai năm qua đều nói hết cho cô. Tiêu Sở Bắc biết mình đã sai rồi, cũng vì cô, đã báo thù Lục Hạ. Nhưng mà đáng thương dì Thủy của cô vậy mà đã trở thành người thực vật, "Tiêu Sở Bắc anh chính là thằng đại khốn nạn, là anh gây tai vạ cho dì Thủy, tôi sẽ không tha thứ cho anh!" "Đừng đi, Hiểu Hiểu." Tiêu Sở Bắc nắm lấy tay của Lục Hiểu, nhưng mà anh nhìn không thấy, đi rất gấp thoáng cái té ngã trên đất. Lục Hiểu theo bản năng muốn đi đến dìu anh, rồi lại dừng chân lại. "Cho dù anh không đưa Nam Nam gửi gắm cho tôi, tôi cũng sẽ đem Nam Nam mang đi." Cô không tha thứ người đàn ông này, mặc dù anh ấy bây giờ trông nhìn đáng thương như vậy, nhưng cô không quên được sự ngu xuẩn của anh ấy đã từng, và vô số tội nghiệt. "Hiểu Hiểu, anh biết rõ anh không có tư cách cầu xin em, nhưng mà xin em cho anh ôm một cái Nam Nam nữa, cho anh 'Nhìn' con gái của chúng ta nữa, xin em cho phép anh đến Hải Thành thăm cô ấy, thỉnh cầu em." Tiêu Sở Bắc mỗi nói một câu, trái tim của Lục Hiểu liền run rẩy rất đau. Nam Nam đang vui vẻ chạy nhảy bên chân, cô bé chạy tới, "Bố, bố, chơi với con, mẹ biết nói chuyện rồi, mẹ còn xinh đẹp hơn tấm ảnh ở trên a..." Giọng nói non nỉ của Nam Nam khiến Tiêu Sở Bắc đỏ cả vành mắt. Kính râm trên sống mũi của anh rớt xuống, Lục Hiểu nhìn vào đôi mắt không sáng rọi nữa của anh ấy, bụm miệng nhịn không được lớn tiếng ai oán một cái. "Người đàn ông tồi, tại sao anh luôn khiến tôi đau? !" —— Cô tưởng cô đã quên anh ấy rồi. Cô tưởng tim của mình đã lặng như nước, nhưng không có, cô hận anh ấy, oán anh ấy, cho tới bây giờ cũng không tha thứ qua cho anh ấy. Mọi thứ này đều là do anh ấy tạo thành, anh ấy không tin mỗi một câu nói của cô nói, nếu như dù chỉ là một lần, anh ấy tin tưởng cô, bọn họ cũng sẽ không đi đến nông nỗi này... "Hiểu Hiểu." Tiêu Sở Bắc nghe ra được Lục Hiểu đối với anh vẫn còn tình cảm. Có thể khiến cho cô ấy đau lòng chỉ có anh người đàn ông tồi vô dụng này... "Đừng kêu tên của tôi, tôi sắp cùng Phương Dã kết hôn, anh có thể tới thăm Nam Nam, nhưng đừng lại xuất hiện trước mắt tôi nữa." Lục Hiểu ôm Nam Nam rời khỏi rồi, lúc ở trên đường, cô lại khóc suốt, Nam Nam cũng khóc cùng theo "Nam Nam muốn bố, Nam Nam muốn bố..." —— Nam Nam lúc nào cũng khóc muốn Tiêu Sở Bắc, Lục Hiểu không cưỡng lại được với đứa con, liền cùng Phương Dã dọn về Tân Thành định cư. Mặc dù nói là để cho tiện Tiêu Sở Bắc đến thăm đứa con, nhưng mà trong lòng của Phương Dã biết rõ Lục Hiểu có lẽ là không nỡ được Tiêu Sở Bắc một kẻ đui lại bôn ba hai nơi. Trong vườn hoa to như vậy, nếu Tiêu Sở Bắc đến thăm đứa con sẽ cùng đứa con chơi trong vườn hoa. Lục Hiểu đã từng nói qua không muốn gặp lại Tiêu Sở Bắc, nhưng mà có đôi khi cô vẫn đứng ở ban công xa xa nhìn đôi hai cha con đó. Thời đại học, cô từng nghĩ tới muốn có cuộc sống như vậy sau khi kết hôn. Tiêu Sở Bắc cùng chơi với con trong sân, cô thì ở trong phòng bếp bận rộn vì họ làm bữa ăn ngon. Thế nhưng là mọi thứ đều bị chính tay của anh ấy phá hủy. Lục Hiểu đi xuống lầu, nghe được Nam Nam ôm lấy Tiêu Sở Bắc sờ sờ mắt của anh ấy, hỏi "Bố, bố nhìn không thấy Nam Nam sao? Về sau đều nhìn không thấy sao?" Trái tim của Lục Hiểu cũng tan nát rồi. Tiêu Sở Bắc nghe được tiếng bước chân của cô ấy, đứng dậy muốn tránh ra, anh chẳng muốn làm cho cô ấy mất hứng. Lục Hiểu gọi lại anh, "Anh hành động bất tiện, không cần né tránh tôi nữa." "Hiểu Hiểu..." Tiêu Sở Bắc cảm động đến mức hốc mắt nóng lên, Lục Hiểu lập tức lại lạnh nhạt nói với anh "Đừng hiểu lầm tôi là lo lắng cho anh, tôi chỉ là sợ anh chống quải trượng đi nhanh làm ngã Nam Nam thôi."
Reads 39,511Votes 619Parts 38Complete, First published Apr 16, 2019Table of contentsChương 1 Tại sao chết đi không phải là cô Tue, Apr 16, 2019chương 2 Là của cô tôi điều muốn chiếm đoạt hết Thu, Apr 18, 2019chương 3 Rút máu của cô ấy Thu, Apr 18, 2019chương 4 Mang con nghiệt chủng này phá cho tôi Sun, Apr 21, 2019chương 5 Áp lên bàn sanh non . Sun, Apr 21, 2019Chương 6 Đưa giác mạc cho Lục HạWed, Apr 24, 2019Chương 7 ... Ép cô ấy ký tên Wed, Apr 24, 2019Sun, May 5, 2019chương 9 Té xuống một mất hai mạngSun, May 5, 2019Chương 10 Cô ấy chạy trốn rồi Sun, May 5, 2019Chương 11 Không cho phép gây trở ngại trong đời sống của tôi Thu, Feb 13, 2020Chương 12 Hung hãng giẫm lên trên bụng của cô ấy Thu, Feb 13, 2020Chương 13 Cô ấy cầm lấy cái kéo hướng tới em xông lại Thu, Feb 13, 2020Chương 14 Đứa con của chúng ta chết rồi, lòng của anh đau qua chưa? Fri, Feb 14, 2020Chương 15 Tiêu tổng, phu nhân cô ấy đã chết rồiFri, Feb 14, 2020Chương 16 Tiêu Sở Bắc ôm lấy thi thể không buông Fri, Feb 14, 2020Chương 17 Tất cả mọi điều này đều là cô ấy gieo giỏ gặt bão! Fri, Feb 14, 2020Chương 18 Chết không đối chứng Fri, Feb 14, 2020Chương 19 Tiêu Sở Bắc điên rồi Thu, Mar 26, 2020Chương 20 Cô ấy lại muốn làm chuyện táng tâm bệnh hoạn nữa rồiTue, Mar 31, 2020Chương 21 Đứa con chết rồi , không có người sẽ phát hiện Wed, Apr 1, 2020Chương 22 Sống sống bỏng chết cô béWed, Apr 1, 2020Chương 23 Là chuyện tốt mà " Người vợ tốt " của người làm Tue, Apr 7, 2020Chương 24 Cái chết của Hiểu Hiểu , củng cố có liên quan Tue, Apr 7, 2020Chương 25 Cô ấy rốt cuộc cũng không thể sống trở lại Tue, Apr 7, 2020Chương 26 Trong lúc Hiểu Hiểu bị hỏa thiêu , người đang ở đâu ?Tue, Apr 7, 2020Chương 27 Cái gì đáng chết , đều phải chết Tue, Apr 7, 2020Chương 28 Tiêu Sở Bắc hoảng hốt nhìn người phụ nữ này Tue, Apr 7, 2020Chương 29 Hoảng cái gì ? Tiêu Sở Bắc vĩnh viễn cũng không biết được Tue, Apr 7, 2020Chương 30 Đi đăng kí kết hôn đi Tue, Apr 7, 2020Chương 31 Cô ấy khóc xin anh đừng đổ oan cho cô ấy Tue, Apr 7, 2020Chương 32 Quỳ gối trong mưa , tội hối hận rồi Tue, Apr 7, 2020Chương 33 Người phụ nữ xinh đẹp trong tiệm hoa Tue, Apr 7, 2020Chương 34 Đưa mắt của tôi cho cô ấy Tue, Apr 7, 2020Chương 35 Người kia ở Tân Thành Tue, Apr 7, 2020Chương 36 Tiêu Sở Bắc , nhìn không thấy rồi sao ? Tue, Apr 7, 2020Chương 37 Cô ấy nổi điên lên vọt tới bọn họ Tue, Apr 7, 2020Chương 38 Chúng ta sinh thêm một đứa con , sinh đến thiên hoang địa lãoTue, Apr 7, 2020Năm đó , cô nói cô có thai , cô đã mất đi một đội mắt và một đứa con . Năm đó , cô chạy trốn . Cô đã mất đi một tử cung và một mạng sống . Lục Hiểu đã chết trong một đám cháy lớn . Tiêu Sở Bắc đứng trôi dạt dưới cơn mưa ấy , đối mặt với cô gái mỉm cười trên bia mộ , quỹ đất không dậy Hiểu Hiểu , ANH ĐÃ HỐI HẬN RỒI . . .1ngẫm
năm đó anh từng yêu em truyện