Trong phim mới, Phương Anh Đào sẽ hóa thân vào vai Uyên Thư, cô nàng quản lý kiêu kỳ nóng bỏng tại nhà hàng cao cấp nhưng tối tối sẽ rũ mình hóa thành "kẻ săn đêm". Phim có sự tham gia của dàn diễn viên với những gương mặt như Phương Anh Đào, Hoàng Trung, NSƯT Mỹ
Cho trăng sáng mãi nhịp cầu thủy chung. Tình thâm. Về thăm lại Huyền Không Ta nghe rộn trong lòng Qua đèo mây gió quyện Đong đưa hạt nắng hồng. Nẻo lên đồi am vắng Chân ta nhẹ bước mau Chùa trong yên lặng quá Thôi vòng ra ngã sau. Giàn phong lan còn đó Hoa điểm mấy nụ vàng
Thanh chắn cầu thang/ cửa Máy báo khóc Mũ bảo bệ,Vớ chống trượt, tập đi Cao Đinh Lăng Thanh Uyên loại Cao Cấp 100gr. Còn hàng - Bảo quản: Nơi thoáng mát, tránh ánh nắng mặt trời - HSD: 24 tháng tính từ ngày sản xuất - LƯU Ý: SẢN PHẨM KHÔNG PHẢI LÀ THUỐC VÀ
Câu: "Đâu đó, từ sau khúc quanh vắng lặng của dòng sông, tiếng lanh canh của thuyền chài gỡ mẻ cá cuối cùng truyền đi t HOC24. Lớp học. Lớp học. Tất cả Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1
Nhạc sĩ Phương Uyên: 'Tôi dễ bị tổn thương và thích sống ẩn dật' 13:24 15 năm và 3 lần nên duyên vợ chồng của Việt Anh - Hồng Diễm 13:46 Đón đầu xu hướng mặc nhà Thu Đông 2022 - BST "Chillout" của Sunfly: Hạnh phúc đến từ sự thấu hiểu 13:06
Các nàng luôn được ngợi khen vì luôn bắt kịp mọi xu hướng làm đẹp được yêu thích nhất. Bên cạnh tài năng sân cỏ thì chuyện đời tư của các cầu thủ cũng được đông đảo người hâm mộ bóng đá quan tâm. Cùng xem những phong cách làm đẹp nào đang được hội bạn gái cầu thủ "lăng xê" nhất hiện nay bạn nhé! Son môi hồng
aMBZX. Giới thiệu Túc lăng uyên là túc triều Tứ hoàng tử, thượng một đời cùng tiêu mặc hàm cả đời yêu nhau lại không hiểu nhau, cuối cùng ở ngục trung chung có thể bên nhau, lại không có thể chờ đến hài nhi xuất thế. Làm lại từ đầu, túc lăng uyên thề, “Ta túc lăng uyên định phân phát nội trạch, tránh đến ngôi vị hoàng đế, nhất định phải hộ ngươi chu toàn, một đời chỉ đối một người ngươi hảo.” Tóm lại chính là tra công trọng sinh mang theo tiểu thụ đánh giặc, phá án, yêu đương, sinh oa, đương hoàng đế chuyện xưa. Ngọt sủng văn, 1VS1 Trọng sinh trung khuyển công VS thông minh đáng yêu thụ, thê thiếp là giả thiết sở cần, thỏa thỏa pháo hôi. Không cần để ý trọng sinh lão ngạnh, không cần để ý tra công biến trung khuyển công ác tục tiết mục, không cần để ý nam nam sinh con. Bởi vì ta tin tưởng chỉ cần này văn có thể ấm áp ngươi nội tâm, có thể làm ngươi tin tưởng tình yêu, có thể làm ngươi từ bực bội công tác, học tập trung giải thoát ra tới, chính là thành công, cũng là bổn tác giả lớn nhất tâm nguyện.
Thư danh Lăng uyên cầu mặc 「 trùng sinh 」 Tác giả Tiểu thủy gia miêu Văn án Túc Lăng Uyên là túc triều Tứ hoàng tử, kiếp trước cùng Tiêu Mặc Hàm nhất sinh yêu nhau lại không hiểu nhau, cuối cùng ở trong ngục chung có thể gần nhau, lại không thể đợi đến hài nhi xuất thế. Một lần nữa đến qua, Túc Lăng Uyên thề,"Ta Túc Lăng Uyên định phân phát nội trạch, kiếm được ngôi vị hoàng đế, nhất định muốn hộ ngươi chu toàn, nhất thế chỉ đối một người ngươi hảo." Tóm lại chính là tra công trùng sinh mang theo tiểu thụ đánh nhau, phá án, đàm luyến ái, sinh oa, đương hoàng đế cố sự. Ngọt sủng văn,1vs1 Trùng sinh trung khuyển công vs thông minh khả ái thụ, thê thiếp là thiết lập cần, thỏa thỏa pháo hôi. Không cần để ý trùng sinh lão ngạnh, không cần để ý tra công biến trung khuyển công ác tục tiết mục, không cần để ý nam nam sinh tử. Bởi vì ta tin tưởng chỉ cần này văn có thể ấm áp của ngươi nội tâm, có thể khiến ngươi tin tưởng tình yêu, có thể khiến ngươi từ khó chịu công tác, học tập trung giải thoát đi ra, chính là thành công , cũng là bản tác giả lớn nhất tâm nguyện. Nội dung nhãn Trạch đấu sinh tử Tìm tòi mấu chốt tự Nhân vật chính Túc Lăng Uyên, Tiêu Mặc Hàm ┃ phối hợp diễn Túc Lăng Tiềm, Túc Lăng Đào, Ánh Đường, An Sinh ┃ cái khác Trùng sinh, sinh tử
Tiêu Mặc Hàm nằm trên giường vài ngày đã không còn vấn đề gì, nhưng Túc Lăng Uyên vẫn không yên tâm, còn tự mình xin nghỉ bồi y nghỉ ngơi thêm hai ngày. Vì bảo hộ Tiêu Mặc Hàm cùng hài tử, phòng ngừa những người tâm tư bất chính ám hại, Túc Lăng Uyên hạ lệnh cho người trong Tẩm Viện không ai được phép tiết lộ việc Tiêu Mặc Hàm mang thai ra ngoài. Trong sinh hoạt hằng ngày, cũng đem từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ nhất nhất phân phó, ai phụ trách thức ăn, ai phụ trách sắc thuốc, ai phụ trách an toàn cho Tẩm Viện đều an bài qua một lượt. Gần nhất, Tiêu Mặc Hàm ăn uống không tốt, luôn ăn không vô, còn cảm thấy khó chịu trong người, Túc Lăng Uyên nghĩ cách cho người đi nơi nơi tìm các món ngon ăn vặt mà người mang thai có thể ăn, lại cho người thêm thức ăn vào bên trong, muốn giúp Tiêu Mặc Hàm dễ chịu hơn một chút, ít nhiều gì cũng ăn được thêm chút ít. "Cháo này cho thêm quả mơ, chua chua ngọt ngọt ngon miệng, ngươi nếm thử đi." Cầm chén, ôm nhu kiên nhẫn khuyên nhủ. "Ta....Ăn không vô, sẽ nôn." Lắc đầu, làm nũng. "Ăn một chút đi, bằng không thân thể ngươi chịu không nổi, ngoan....." Xụ mặt, giả vờ không vui. Tiêu Mặc Hàm sợ Túc Lăng Uyên không cao hứng, đành phải chịu đựng buồn nôn nếm thử một ngụm, không nghĩ đến cháo này thật sự hợp khẩu vị, ăn vào không hề có cảm giác buồn nôn, lại còn chua chua ngọt ngọt vô cùng ngon miệng, liền vui vẻ đem chén cháo Túc Lăng Uyên bón cho ăn hơn phân nửa. Hiện tại Hàm nhi còn nhỏ, trước đây lại vô cùng hiểu chuyện, hiện tại ở trước mặt hắn sẽ không tự giác lộ ra bản tính thật của mình, cuối cùng vẫn là tâm tính của một tiểu hài tử, xem ra về sau phải dỗ nhiều thêm mới được.....Túc Lăng Uyên sủng nịch vừa xoa xoa đỉnh đầu Tiêu Mặc Hàm vừa nghĩ. Tiêu Mặc Hàm ôm eo Túc Lăng Uyên, đem đầu chôn ở trước ngực hắn, hưởng thụ ái nhân thương tiếc cùng tỉ mỉ che chở, cảm thấy nếu mỗi ngày điều trôi qua như vậy thì thật tốt, y cái gì cũng không cần, chỉ cần hai người đời này nhất sinh nhất thế cùng nhau bạc đầu. Thời gian lại qua một tháng, chuẩn bị đến năm mới, ngày tết trong cung là ngày rất quan trọng, theo truyền thống của Túc quốc, các Hoàng tử phải mang theo gia quyến tiến cung ăn cơm tất niên hơn nữa còn phải ở lại trong cung hai ngày, rồi mới hồi phủ. Vốn dĩ Túc Lăng Uyên không thể mang theo Tiêu Mặc Hàm tiến cung, nhưng hắn lại không đành lòng để Tiêu Mặc Hàm ở Vương phủ cô đơn quạnh quẽ ăn mừng năm mới, lại luôn miên man suy nghĩ, Túc Lăng Uyên liền cầu Lý quý phi trước đem Tiêu Mặc Hàm vào Vĩnh Hoa Cung, sau đó hắn lại cùng Tiêu Doanh Doanh tiến cung sau. Giữa trưa đại niên 30 hôm ấy, Lý quý phi phái người đưa Tiêu Mặc Hàm đến thiên điện Vĩnh Hoa Cung, Ánh Đường cũng theo cùng. Buổi tối, trong cung thiết đãi gia yến, các Hoàng tử điều mang theo gia quyến đến thăm dự, Hoàng đế, Hoàng hậu, cùng các vị phi tần có phân vị cao đều cùng tham gia. Giờ Dậu, Túc Lăng Uyên mang theo Tiêu Doanh Doanh tiến cung. Vừa đến cửa cung, gặp được Tam hoàng tử Túc Lăng Đào cùng Tam hoàng tử phi đang chuẩn bị tiến cung. "Hoàng huynh, huynh đến rồi." Túc Lăng Uyên hướng Túc Lăng Đào chào hỏi, quay đầu hướng Hoàng tẩu đang ở một bên gật đầu ý bảo "Bái kiến hoàng tẩu." Tiêu Doanh Doanh cũng đi theo hành lễ. Túc Lăng Uyên lôi kéo Túc Lăng Đào cùng đi đến Ngọc Hoa Điện, Tiêu Doanh Doanh cùng Tam hoàng tử phi đi theo phía sau cách hai người vài bước chân. "Hoàng tẩu thân mình mấy tháng?" Tiêu Doanh Doanh mở miệng. "Mau sáu tháng...." Tam hoàng tử phi vỗ về phần bụng hơi nhô cao cao, vẻ mặt hạnh phúc. "Hoàng tẩu phúc khí thật tốt...." Nghĩ đến chính mình tiến nhập Vương phủ cho đến bây giờ, chỉ mới hầu hạ Túc Lăng Uyên có một lần, mang thai càng là suy nghĩ viễn vông, càng nghĩ trong lòng Tiêu Doanh Doanh càng chua xót. "Muội muội còn trẻ, rất nhanh sẽ có tin vui." Tam hoàng tử phi cười nói. Vừa nói, đoàn người vừa bước đến cửa đại điện, Túc Lăng Đào sợ hoàng phi thân mình nặng nề, đã sớm chờ ở phía trước cầu thang, chờ Tam hoàng tử phi đến, liền đỡ người chậm rãi đi lên bậc thang. Tiêu Doanh Doanh nhìn trượng phu của Tam hoàng tử phi che chở cho nàng như vậy, ánh mắt mang theo hâm mộ, lại nhìn Túc Lăng Uyên tự mình đi lên bậc thang, âm thầm thở dài, lần trước thấy Túc Lăng Uyên phạt An thị, chính nàng khi nào có thể có được tâm của trượng phu cùng với ái mộ..... Đều là do Tiêu Mặc Hàm, không có y nàng sẽ không lưu lạc như bây giờ......Tiêu Doanh Doanh âm thầm cắn răng. Trong đại điện, trừ bỏ Hoàng đế cùng Phi tần, các Hoàng tử khác cũng đã đến đông đủ. Túc Lăng Tiềm là Đại hoàng tử ngồi ở ghế đầu, bên người là Đại hoàng tử phi, theo sau đó là Tam hoàng tử Túc Lăng Đào, Tam hoàng tử phi, Tứ hoàng tử Túc Lăng Uyên, Tứ hoàng tử phi, sau đó là Hoàng tử nhỏ tuổi nhất Túc Lăng Giang, bởi vì chưa đại hôn, liền một mình một người, lúc sau còn có vài vị công chúa đã xuất giá cùng phò mã. Mọi người đang nói chuyện đùa giỡn, Túc Lăng Tiềm liền đứng dậy đi đến trước mặt Túc Lăng Uyên "Không biết Hoàng đệ sắp đến có....Tính toán Nam hạ?" Nam hạ!? Chẳng lẽ Túc Lăng Tiềm biết chính mình muốn xuôi Nam tra chuyện hắn tham ô lương thảo? Trong lòng Túc Lăng Uyên hoảng hốt, ngoài mặt lại trấn định, sắc mặt bất biến hỏi "Hoàng huynh có ý gì?" Túc Lăng Tiềm đến gần, ở bên tai Túc Lăng Uyên nhỏ giọng "Ta với ngươi làm giao dịch, thế nào?" "Giao dịch gì?" Túc Lăng Uyên nhăn mày. "Chỉ cần đệ không cùng ta tranh đoạt tìm kiếm long mạch, chuyện của Tiêu Thanh ta sẽ không truy cứu." Hửm? Chẳng lẽ? Túc Lăng Uyên nhớ lại đời trước, cách ngày sinh của phụ hoàng nửa năm. Nghe đồn ở khu vực Tây Nam - Xuyên Quý, hôm ấy giông bão nổi lên, mây đen bao phủ, chỉ có một chỗ núi non là có mặt trời chiếu sáng, không chịu ảnh hưởng của mưa gió, ngọn núi tựa như bàn long, chính là long mạch của Túc quốc, mà ở trong long mạch có một gốc linh chi ngàn năm, sau khi ăn vào có thể kéo dài tuổi thọ. Đời trước, cũng bởi vì tin đồn này, mà hắn cùng Túc Lăng Tiềm tranh nhau đến đầu rơi máu chảy. Túc Lăng Tiềm còn mượn thọ lễ mà vu cáo hắn thu nhận hối lộ, khiến cho sự tín nhiệm của Phụ hoàng đối với hắn suy giảm trầm trọng. Cuối cùng, vẫn là Túc Lăng Tiềm đoạt được cơ hội Nam hạ đi tìm linh chi, dâng lên cho Phụ hoàng, làm long nhan vui vẻ, Phụ hoàng đối với Túc Lăng Tiềm càng thêm nể trọng, giúp hắn từng bước đi lên Thái tử vị. Xem ra, bây giờ Túc Lăng Tiềm đã đoán trước được người có thể cùng hắn tranh đoạt xuôi Nam cũng chỉ có Túc Lăng Uyên, hắn vì muốn đoạt được tiên cơ, nhất định phải có được linh chi, cho nên mới dùng con tốt thí Tiêu Thanh làm giao dịch với mình.....Chỉ là hắn nhớ rõ, chuyện long mạch là vào sinh thần thứ 37 của Phụ hoàng, làm sao Túc Lăng Tiềm lại biết trước một năm? Xem ra, việc này vừa hay....Có thể......Nam hạ..... Túc Lăng Uyên âm thầm ghi nhớ, trên mặt lại bất động thanh sắc "Đồ vật Hoàng huynh xem trọng, tự nhiên Hoàng đệ sẽ không nhúng tay vào." "Tốt." Túc Lăng Tiềm nhìn Túc Lăng Uyên, khẽ nhếch khóe môi. Xoay người đi về chỗ ngồi của mình. Chốc lát sau, Hoàng đế mang theo Hoàng hậu đã nhiều ngày không lộ diện, còn có Tiêu quý phi, Lý quý phi đi vào Ngọc Hoa Điện. Tiếp thu chúng nhi tử quỳ lạy xong, Túc Viễn nâng ly, tuyên bố gia yến chính thức bắt đầu. Rượu quá ba tuần, Túc Lăng Uyên lấy cớ say rượu, bỏ lại Tiêu Doanh Doanh, một mình rời khỏi đại điện. "Yến hội trong cung hẳn là bắt đầu rồi đi...." Tiêu Mặc Hàm đứng trước cửa sổ hướng về phía Ngọc Hoa Điện nói. "Công tử nên dùng bữa, sợ là Vương gia lát nữa mới có thể đến, hơn nữa....." Hơn nữa Vương phi cũng ở, đêm nay Vương gia có hay không vì mặt mũi Vương phi mà bồi nàng, Ánh Đường có chút không rõ ràng lắm, đương nhiên câu nói này cũng không thể nói tiếp, nếu để Tiêu Mặc Hàm nghe, sẽ làm y thương tâm. "Ta....Không có khẩu vị, lát nữa rồi dùng." Nếu như đêm nay y có thể bồi bên cạnh Túc Lăng Uyên thì tốt biết bao nhiêu. Hai người đang trò chuyện, thì Túc Lăng Uyên đã đến Vĩnh Hoa Cung. Xa xa trông thấy trước cửa sổ có bóng người đang nhìn về phía Ngọc Hoa Điện, tránh không được đau lòng, biết được vật nhỏ kia sẽ không hảo hảo ăn uống, chỉ biết đưa mắt trông mong chờ hắn đến đây. Tăng nhanh bước chân, lặng lẽ vào cửa, đi đến phía sau thân mình, đem người kéo vào trong lòng ngực "Lạnh hay không? Có phải không hảo hảo ăn cơm? Muốn ta phạt ngươi...." Tiêu Mặc Hàm quay đầu, đôi mắt sáng ngời, trêu đùa "Không lạnh....Phạt thế nào? Ngươi nỡ sao?" "Không nỡ...." Túc Lăng Uyên đầu hàng, tay nhẹ nhàng xoa bụng Tiêu Mặc Hàm "Hôm nay nó có ngoan hay không?" Tiêu Mặc Hàm đem tay phủ lên tay đối phương "Nó còn nhỏ, ta....Không có cảm giác...." "Haha, đã biết ngươi là tiểu ngốc tử....." Bị Tiêu Mặc Hàm chọc cười, Túc Lăng Uyên buông Tiêu Mặc Hàm ra, dẫn y đến trước bàn cơm "Bồi ta dùng một chút, ta vẫn chưa no." Tiêu Mặc Hàm gật đầu, vừa nhìn thấy Túc Lăng Uyên bản thân liền có chút đói, tuy rằng ăn không nhiều lắm, nhưng vẫn bồi hắn cùng ăn. Hai người vừa cơm nước xong, đang rửa mặt, chuẩn bị nghỉ ngơi. Thì bên ngoài đã có tiếng thông truyền Lý quý phi, Thành vương phi hồi Vĩnh Hoa Cung. "Ngươi ngủ trước đi, ta ra ngoài chào mẫu phi một tiếng, lập tức trở về." Số người biết Tiêu Mặc Hàm tiến cung không nhiều lắm, cho nên y vẫn là không nên xuất hiện. "Vương phi làm sao lại đến đây, có phải biết ta...." Tiêu Mặc Hàm sợ Tiêu Doanh Doanh lại có chủ ý xấu nào đó. "Có ta ở đây, thử xem ai dám động vào ngươi...." Túc Lăng Uyên đem người đỡ nằm xuống giường, dịch hảo góc chăn, hôn vào trán y "Chờ ta...." Tiêu Mặc Hàm gật đầu, nhìn bóng dáng Túc Lăng Uyên, vẻ mặt lo lắng. Túc Lăng Uyên đi vào chính điện, Lý quý phi đang cùng Tiêu Doanh Doanh nói chuyện. Thấy Túc Lăng Uyên đến, Tiêu Doanh Doanh liền đứng dậy hành lễ. Túc Lăng Uyên cho người đứng lên, ở bên cạnh Lý quý phi ngồi xuống. "Đêm nay mẫu phi có cao hứng?" "Cao hứng....Thấy các ngươi đều đã thành gia, còn hòa thuận như vậy, nào không vui." Lý quý phi uống một chút rượu, trên mặt có chút ửng đỏ. "Vậy về sau thần thiếp cùng Vương gia thường xuyên tiến cung bồi mẫu phi nhiều chút.... Làm mẫu phi càng vui vẻ mới phải." Tiêu Doanh Doanh canh chuẩn cơ hội nịnh nọt. Lý quý phi nơi nào không hiểu ý của nàng, tuy rằng ngày thường Lý quý phi không tranh không đoạt, nhưng mà ở trong cung nhiều năm, cũng không phải là chuyện gì cũng không biết, đặc biệt là chuyện liên quan đến nhi tử mình "Vương phi có tâm, chỉ cần về sau ngươi tiến cung vấn an biểu cô mẫu, nhớ rõ tiện đường ghé chỗ bổn cung một chuyến, bổn cung đã vui vẻ....." Tiêu Doanh Doanh tự mình lấy đá đập vào chân mình, bị câu nói này làm cho nghẹn đến nói không ra lời, sắc mặt tức khắc đỏ bừng. Túc Lăng Uyên nhìn biểu cảm vặn vẹo của Tiêu Doanh Doanh, âm thầm buồn cười, chuyển hướng nói với Lý quý phi "Mẫu phi, nhi thần đêm nay có chút say, muốn đi nghỉ ngơi trước...." Lý quý phi gật đầu "Đi đi." "Vương....Vương gia, không cùng thần thiếp đến Sùng Hóa Điện sao?" Mỗi vị Hoàng tử, Hoàng phi tiến cung đều được an bài ở những tẩm điện khác nhau nghỉ ngơi, nếu để cho người ngoài biết được nàng một mình ở tại Sùng Hóa Điện, không chỉ sẽ có người nói Thành vương cùng Vương phi không hợp, mà còn tổn hại đến mặt mũi của Túc Lăng Uyên, càng làm người trong cung coi thường nàng, về sau chỉ sợ nàng ở trong cung cũng không dám ngẩng đầu nhìn ai. "Bổn vương mệt mỏi, không muốn di chuyển, liền ở thiên điện của mẫu phi...." Túc Lăng Uyên không kiên nhẫn xoa xoa mi tâm. "Vậy thần thiếp....." Không chờ Tiêu Doanh Doanh nói hết lời, Túc Lăng Uyên đã giành nói "Thiên điện nhỏ, ở không quá hai người, Vương phi vẫn là mau hồi Sùng Hóa điện đi...." Tiêu Doanh Doanh..... Lý quý phi biết Tiêu Mặc Hàm ở, cũng không tính toán nhúng tay, vẫy vẫy tay "Bổn cung mệt mỏi, các ngươi lui ra đi....." Tiêu Doanh Doanh hết cách đành phải cáo lui. Vừa rồi....Tựa như trông thấy Ánh Đường, Tiêu Mặc Hàm cũng tiến cung? Cho nên vương gia mới lưu lại Vĩnh Hoa Cung? Nước mắt đảo quanh hốc mắt, bước chân hướng đến Sùng Hóa Điện dừng lại, tiện đà thay đổi phương hướng.
Tiêu Mặc Hàm đi vào phòng trong, ngồi ở phía trước cửa sổ phát ngốc. Y không phải là không tin tưởng Túc Lăng Uyên, y biết Túc Lăng Uyên làm vậy nhất định là có lý do của hắn, y tin chuyện tình cảm của mình và Túc Lăng Uyên sẽ không bao giờ cho người thứ ba có cơ hội chen chân. Nhưng mà..... Vì sao nội tâm lại vẫn sa sút? Tiêu Mặc Hàm chờ Túc Lăng Uyên trở về giải thích với y, bởi mỗi lần Túc Lăng Uyên làm ra quyết định gì đều sẽ cùng y thương lượng, đúng vậy, nhất định lần này cũng sẽ như vậy..... Thoáng ổn định tâm tình, Tiêu Mặc Hàm đi đến sương phòng nhìn Tiểu Mặc Nhi đang say ngủ, rồi mới quay về phòng ngủ nằm ở trên giường chờ Túc Lăng Uyên về giải thích. Vân viện, Tiêu Doanh Doanh đi rồi, chỉ còn Túc Lăng Uyên cùng Bạch Thu ở tại chính sảnh. "Để Bạch Thu hầu hạ Vương gia nghỉ ngơi....." Hai mắt Bạch Thu hàm xuân, cẩn thận đến gần Túc Lăng Uyên, nói xong duỗi tay muốn cởi bỏ đai lưng của Túc Lăng Uyên. Túc Lăng Uyên chắn lại, đem người đẩy ra "Là ai phái ngươi tiếp cận bổn vương?" "Không....Không có ai, xác thật là Bạch Thu đối với Vương gia hâm mộ không thôi, mới có thể..... Chủ động yêu cầu nhập Vương phủ." Đầu tiên Bạch Thu có chút hoảng loạn, sau đó mới trấn định, rũ mi gật đầu nói. "Nếu đã đến Vương phủ, thì phải sống theo quy củ trong phủ." Túc Lăng Uyên đứng dậy, làm lơ biểu tình đáng thương nhu nhược của Bạch Thu, khoanh tay nói "Không được bước vào Tẩm viện của bổn vương dù chỉ một bước, cũng không được tiếp cận Tiêu trắc phi, nghe rõ chưa?" "Vâng." Bạch Thu làm bộ thuận theo. Thấy thì giờ cũng không còn sớm, Túc Lăng Uyên không tiếp tục nói lời vô nghĩa, rời khỏi Vân viên, đi về tẩm viện, Bạch Thu nhìn bóng lưng của Túc Lăng Uyên, trong mắt lóe lên tinh quang. Túc Lăng Uyên quay về tẩm viện "Hàm nhi, ta về rồi....." Nhìn gian ngoài không người, nhẹ giọng gọi. Không có tiếng đáp, Hàm nhi nghỉ ngơi sớm như vậy? Vội vàng tắm gội, lên giường, đem người đang đưa lưng về phía mình kéo vào trong lồng ngực "Hàm nhi đã nghỉ ngơi rồi? Sao lại không để ý đến ta....." "Không có....." Tiêu Mặc Hàm lật người, nằm trước ngực Túc Lăng Uyên, do dự một lát, cẩn thận hỏi "Hôm nay..... Mọi thứ đều thuận lợi chứ?" Thật ra là muốn hỏi ngươi mang công tử nhà ai trở về? Vì sao lại mang hắn về đây? Thế nhưng lời đến bên miệng lại không thể nói ra. "À....Rất thuận lợi, hôm nay Phụ hoàng rất vui vẻ..... Ta cũng đã gặp được Hoắc tướng quân....." Túc Lăng Uyên không nhận ra tâm tình khác thường của Tiêu Mặc Hàm, vẫn như cũ thao thao bất tuyệt nói về tình huống ở yến tiệc mừng thọ. Trầm mặc ngắn ngủi trôi qua, Túc Lăng Uyên như là nhớ đến cái gì đó "À....Đúng rồi, hiện tại Vân viên có người, về sau đừng qua bên ấy....." Vừa nhìn đã biết Bạch Thu không phải là kẻ tốt lành gì, tuy rằng mục tiêu Túc Lăng Giang đối phó là mình, nhưng mà vì sự an toàn của Hàm Nhi cùng Tiểu Mặc Nhi, vẫn là không nên tiếp cận quá gần. Đây là chuyện ngươi muốn nói với ta sao? Không cho ta tiếp cận vị công tử kia là vì ta, hay là vì hắn? Tiêu Mặc Hàm vốn định mở miệng truy vấn, thì trên đỉnh đầu truyền đến tiếng ngáy nhỏ, ban ngày Túc Lăng Uyên uống một chút rượu, mệt mỏi dâng lên, bất tri bất giác đã ngủ.... Đêm nay, Túc Lăng Uyên ôm người mình yêu ngủ đến ngon lành, Tiêu Mặc Hàm lại trằn trọc suốt đêm không thể vào giấc. Sáng ngày thứ hai Túc Lăng Uyên dậy sớm thượng triều. Thẳng đến lúc Tiêu Mặc Hàm đưa hắn ra phủ cũng không chờ được lời giải thích của đối phương. Qua loa dùng xong bữa sáng, tâm phiền ý loạn không thể tập trung xem sách, Tiêu Mặc Hàm liền mang theo Ánh Đường, An Sinh, để bà vú ôm lấy Tiểu Mặc Nhi, đến vườn hít thở không khí. Ở nơi xa truyền đến tiếng đàn du dương, Tiêu Mặc Hàm cũng là người hiểu biết âm luật, nghe ra được người đánh đàn vô cùng tinh thông âm luật. Trước kia..... Chưa từng nghe nói trong phủ có vị phu nhân nào có bản lĩnh như vậy..... Tiêu Mặc Hàm nghi hoặc đi theo tiếng đàn đến dưới tàng cây bên cạnh hồ nước, thì trông thấy một vị công tử khuôn mặt tuấn tú đang đánh đàn. Chẳng lẽ.....Hắn là..... Tiêu Mặc Hàm âm thầm đánh giá Bạch Thu, không rõ tư vị trong lòng, quả nhiên là một người rất xuất chúng..... "Bái biến.....Trắc vương phi." Bạch Thu thấy người đến, nhìn Tiêu Mặc Hàm đang đánh giá mình, liền đứng lên, hành lễ. "Công tử làm sao lại biết ta là....." Trắc phi? "Vương gia sợ Bạch Thu đến Vương phủ không thể thích ứng, vì vậy đêm qua đã đem những người trong Vương phủ nói cho Bạch Thu biết......" Sắc mặt Bạch Thu tràn đầy xuân sắc, một bộ xấu hổ. Thật ra là Túc Lăng Giang nói cho hắn biết, hiện tại bên trong Thành vương phủ chỉ có một chính phi cùng với hai trắc phi, mà chỉ có trắc phi Tiêu thị là nam tử. Tiêu Mặc Hàm nghe vậy thì ánh mắt tối sầm "Thì ra......Là Bạch Thu công tử....." "Đúng vậy." Bạch Thu chắp tay, nhìn thoáng qua Tiêu Mặc Hàm "Vương phi cũng hiểu biết âm luật?" "Có biết một chút....." "Vương gia rất thích nghe Bạch Thu đánh đàn.....Nếu như Vương phi muốn học, Bạch Thu nguyện ý dốc lòng truyền dạy....." Thầm khiêu khích. Tiêu Mặc Hàm vừa định đáp lời, thì Ánh Đường đang ở một bên không nhịn nổi nữa đáp "Ngươi là hồ ly tinh nơi nào, cũng xứng dạy dỗ Vương phi nhà ta?" Lúc này, ở phía xa truyền đến thanh âm của Tiêu Doanh Doanh "Vị công tử này chính là Vương gia tự mình tiếp vào phủ, há có thể để cho một ả nha đầu nho nhỏ vũ nhục." Chỉ thấy Tiêu Doanh Doanh mang theo Tống thị, chậm rãi đi đến cạnh ao. "Tham kiến Vương phi....." Mọi người hành lễ. "A.....Đây là Tiểu Mặc Nhi đi.....Mau ôm đến đây để ta nhìn một chút....." Tiêu Doanh Doanh nhìn hài tử ở trong lòng ngực bà vú âm dương quái khí nói. Ánh Đường đem bà vú che chở ở phía sau, vẻ mặt phòng bị nhìn Tiêu Doanh Doanh. "Làm sao? Vương phi chính là đích mẫu của hài tử, ngay cả nhìn xem hài tử cũng không được?" Tống thị ở bên cạnh đúng lúc lên tiếng. "Không dám..... Chỉ là gần đây hài tử vừa vặn bị bệnh, sợ là sẽ lây phong hàn cho Vương phi." Tiêu Mặc Hàm biết Tiêu Doanh Doanh không có ý tốt, sợ hài tử bị thương nên vội vàng trả lời, sau đó lại hạ lệnh cho bà vú "Bên ngoài gió đã nổi lên, ngươi trước mang đứa nhỏ về phòng đi...." Tiêu Doanh Doanh cùng Tống thị..... Nơi nào có gió? "Tiêu Mặc Hàm, ta muốn nhìn xem ngươi có thể bảo hộ đứa nhỏ đến khi nào?" Nhìn bóng dáng bà vú rời đi, Tiêu Doanh Doanh căm giận nói "Ngươi có muốn biết phụ thân, sau khi biết ngươi sinh ra đứa nhỏ đã nói gì không?" Vào lúc Tiêu Kham biết được Tiêu Mặc Hàm cư nhiên đoạt trước chính phi sinh hạ trưởng tử, đã vô cùng tức giận. "Ta....Không muốn biết...." Tiêu Mặc Hàm che lại lỗ tai, thần sắc đau thương. Chính y đã không nghe lời phụ thân, sau khi nhập phủ không những không giúp đỡ tỷ tỷ, còn giành luôn việc sinh hạ trưởng tử, phụ thân tuyệt đối là rất rất thất vọng. Đây cũng là cái gai duy nhất ở trong lòng Tiêu Mặc Hàm. Đầu tiên là bị Bạch Thu khiêu khích, sau đó lại bị Tiêu Doanh Doanh làm cho thương tâm, cảm xúc của Tiêu Mặc Hàm dần dần mất đi khống chế, Ánh Đường thấy thế bất chấp tất cả, vội vàng cùng An Sinh đưa Tiêu Mặc Hàm hồi tẩm viện. Ba người Tiêu Doanh Doanh thấy mục đích hôm nay đã đạt được, cũng không tiếp tục dây dưa, nhìn Tiêu Mặc Hàm thất hồn lạc phách rời khỏi, khóe miệng nhếch tận mang tai. Sau khi hạ triều, Túc Lăng Uyên vội vàng muốn chạy về phủ bồi Tiêu Mặc Hàm dùng bữa trưa, nhưng cuối cùng lại bị Hoàng đế lưu lại Ngự thư phòng, chờ đến khi hồi phủ đã là giờ Dậu.. Trời có chút tối, Túc Lăng Uyên bước vào Vương phủ định đi đến Tẩm viện. "Vương gia." Ảnh Bát hiện thân. "Chuyện gì?" Ảnh Bát là người được hắn an bài tùy thời có thể bảo hộ Tiêu Mặc Hàm, Ảnh Bát có việc bẩm báo hẳn là chuyện có liên quan đến Tiêu Mặc Hàm. Ảnh Bát đem tình hình phát sinh ở tại hoa viên bẩm báo cho Túc Lăng Uyên vô cùng tỉ mỉ. Túc Lăng Uyên nghe xong nắm tay nắm chặt đến run run, trước đặt Tiêu Doanh Doanh cùng Tống thị sang một bên, bản thân hắn trước sau cũng sẽ dọn sạch bọn họ, còn cái tên Bạch Thu kia vừa nhập Vương phủ đã bắt đầu hành động, chính mình lúc trước quá coi khinh hắn rồi! Nghĩ như vậy, Túc Lăng Uyên đùng đùng tức giận đi đến Vân viện. Tiêu Mặc Hàm biết Túc Lăng Uyên đã trở về Vương phủ, trong lòng tràn đầy ủy khuất muốn kể với hắn, liền vội vàng đi đến đại môn tiếp người. Đi được nửa đường, từ xa trông thấy Túc Lăng Uyên đi đến, vừa định lên tiếng, lại nhìn thấy bước chân Túc Lăng Uyên vừa chuyển, hướng về phía Vân viện. Đây là..... Vừa mới hồi phủ đã muốn đi tìm Bạch Thu sao? Hốc mắt Tiêu Mặc Hàm phiếm hồng, vốn định quay về, nhưng mà vẫn thấy không cam lòng, ma xui quỷ khiến mà đi theo Túc Lăng Uyên bước đến Vân viện. Túc Lăng Uyên bước vào vân viện, trông thấy Bạch Thu đang đứng ở trước viện. Tiến lên, bắt lấy cánh tay của Bạch Thu, đem cánh tay xoay ngược, nổi giận đùng đùng nói "Bổn vương đã cảnh cáo ngươi, không cần đánh chủ ý lên Mặc Hàm, nếu ngươi không nghe khuyên bảo của bổn vương, thì đừng trách bổn vương trở mặt!" Bạch Thu ăn đau, xa xa thấy Tiêu Mặc Hàm đang bước đến, ý niệm vừa chuyển, đem Túc Lăng Uyên kéo đến cửa, nhịn đau, không nói hai lời, bổ nhào vào lòng ngực của Túc Lăng Uyên. Về phía Tiêu Mặc Hàm sau khi trông thấy tình hình của Túc Lăng Uyên ở viện môn, chính là đối phương vội vã kéo Bạch Thu lại, rồi sau đó Bạch Thu bổ nhào vào lòng Túc Lăng Uyên. Nước mắt tràn mi, Tiêu Mặc Hàm cũng không tiếp tục nhìn nữa, xoay người trốn về Tẩm viện. Bạch Thu thấy Tiêu Mặc Hàm hốt hoảng bỏ chạy thì âm thầm nhếch môi. Túc Lăng Uyên không kịp phản ứng bị người đột nhiên bổ vào trong ngực, phục hồi tinh thần, vội vàng đẩy ra "Hừ, từ hôm nay trở đi, không có mệnh lệnh của bổn vương, ngươi không được rời khỏi viện môn này dù chỉ là một bước." Nói xong, không thèm liếc mắt nhìn Bạch Thu bị đẩy ngã trên mặt đất, xoay người ra ngoài. Trên đường quay về Tẩm viện, lúc này Túc Lăng Uyên mới chậm rãi bình tĩnh, nghĩ đến phản ứng ban nãy của Bạch Thu, càng nghĩ càng thấy có chỗ không thích hợp, chẳng lẽ.... Cánh tay hắn bị xoay ngược, mà hắn vẫn còn làm ra hành vi kỳ quái muốn nhảy vào lòng ngực của mình, là làm cho người khác xem? Chẳng lẽ....Khi ấy, phía sau còn có người? Là Hàm Nhi!? Trong lòng Túc Lăng Uyên thầm biết không ổn, nếu như khi ấy Hàm Nhi nhìn thấy cảnh này, tất nhiên là sẽ có hiểu lầm! Ba bước biến thành hai bước, Túc Lăng Uyên nhanh chóng đi đến tẩm viện. Trở về tẩm viện, trông thấy cửa phòng ngủ rộng mở, bên trong thì tối như mực không chút ánh sáng. Túc Lăng Uyên đi vào phòng ngủ, đốt đèn, liền trông thấy Tiêu Mặc Hàm ngồi cuộn tròn ở góc tường, thân mình run rẩy. "Hàm nhi....." Nhẹ giọng gọi một tiếng, đi về phía đối phương. Tiêu Mặc Hàm không nghĩ đến nhanh như vậy Túc Lăng Uyên đã trở về, ngẩng đầu, nhìn người đang đi về phía mình, đứng lên, chần chờ lui về sau vài bước. Túc Lăng Uyên trông thấy đôi mắt đỏ bừng cùng hành động trốn tránh của đối phương, xác định suy đoán lúc nãy của mình là đúng. Hàm Nhi chắc đã hiểu lầm.... Đau lòng tột đỉnh, lại nhẹ giọng gọi một tiếng "Hàm nhi, nghe ta giải thích...." Tiến lên một bước. Tiêu Mặc Hàm vẫn nức nở không nói chuyện, lui về sau một bước. Túc Lăng Uyên thở dài, xoay người đi đến cửa. Tiêu Mặc Hàm nhìn bóng dáng Túc Lăng Uyên đi về phía cửa, gắt gao nắm lấy đôi tay, nước mắt đang được kiềm chế cũng theo gương mặt rơi xuống. Túc Lăng Uyên đi đến cửa, đóng lại cửa phòng, cài then. Sau đó, bước đến trước mặt Tiêu Mặc Hàm, một tay đem người ôm vào trong lòng. "Hàm Nhi..... Hàm Nhi tốt của ta..... Ngươi hiểu lầm tướng công rồi....."
lăng uyên cầu mặc