Abo - Lãnh Gì Thì Cũng Lên Giường! Được 7.00/10 từ 1 phiếu bầu. Vì đến tận năm 26 tuổi mà Gia Vũ vẫn không tìm Alpha để xxoo, người bạn thân lo lắng cho sức khỏe của cậu liền bày mưu nhắn em trai của cậu đem tới một Alpha, Cậu em trai ngốc nghếch thế nhưng lại đem về hẳn một cái Tổng tài bá đạo mặt lạnh như băng, kéo theo sau đó bao nhiêu chuyện bi Gia Vũ lắc lư cả thân người, dưới cả trăm nhịp bung chân thúc đẩy như thế, dương v*t nhỏ kia lại không biết xấu hổ mà cương cứng, dựng lên thẳng đứng, mỗi một cú thúc lại giật lên từng hồi, hậu huyệt nhỏ nước ướt đầm, dính lung tung lên gốc kết kia từng vệt hương thơm. Chiếc xe đỗ tại cổng, Gia Vũ nhìn lên cánh vòm, không khỏi có chút chần chừ. Quả thực, gọi là biệt thự cũng đúng, mà gọi là lâu đài cũng đúng. Sâu trong bờ biển tạt những đợt gió lạnh run người, lại là từng chùm đèn sáng chói phả ra, gợn lên từng đợt sóng Truyện ABO - Lãnh Gì Thì Cũng Lên Giường! thuộc thể loại: Sủng, Truyện Đam Mỹ full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Không Ngốc. Đọc truyện ngay tại Truyenff.org Truyện ABO - Lãnh Gì Thì Cũng Lên Giường! - Chương 5: Quá khứ Kể ra thì, chuyện gì trên đời cũng có lý do của nó, kể cả việc Gia Khánh không được dạy bảo chỉn chu như một Alpha đáng lý nên có, hay như việc Gia Vũ cực kỳ bài xích cái danh Alpha. Đọc truyện ABO - Lãnh Gì Thì Cũng Lên Giường! của tác giả Không Ngốc, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Z7LIy7. Một cái tát,Tưởng như vô lý, nhưng nếu nó được dệt lên từ khoảnh khắc yêu thương sôi trào và nỗi sợ hãi vô bờ nếu mất đi, thì lại chẳng có gì đáng để ngạc đôi tay cứng rắn của Alpha kia,Không chỉ đơn thuần là một Omega nhỏ bé,Mà nó còn là sự gắn kết giữa mùi phermone trộn lẫn, giữa định mệnh trong muôn vàn con người tìm đến Phong cũng chính là lần đầu tiên trong đời thấu hiểu được thế nào là sợ hãi đến run rẩy,Giây phút những kẻ cảnh vệ báo lại rằng đôi bước chân của Gia Vũ đã muốn chôn đi bởi từng cơn sóng biển lạnh lẽo thấu xương. Đó cũng là lúc Phermone kia muốn tan ra thành bọt VũTa không thể mất em, không thể mất loạn đuổi theo hướng trực thăng chỉ điểm, mỗi một bước chạy của ta đều đem theo một nhát dao găm tới trong tim người nhỏ bé, nước biển thắt tới eo người, cũng chính là thắt tới từng nhịp thở của mạnh nhất Tây Đảo thì thế nào?.Ta đứng trước em, chỉ là ta mà tên ta,Trần -Phòng Trần Phong,Ga nệm đều đã được thay mới, lò sưởi thổi ra những hơi ấm nhẹ nhàng,Vùi trong lồng ngực người, đôi mắt mệt mỏi đã có chút sưng miễn cưỡng bị mùi men rượu ép cho say thể mới đau đớn ngất đi rồi tỉnh, lại dìm mình trong nước biển giữa đêm đông, cho dù là một Omega khỏe mạnh cũng khó có thể trụ nổi, chưa nói đến cặp song sinh kia vẫn làm nũng trong bụng không Vũ phát sốt,Nóng hay lạnh dội đến từng cơn, nhiệt độ vô cùng bất ổn,Trần Phong gạt hết đám bác sĩ phiền nhiễu ra khỏi phòng,Chính tay mình cởi bỏ quần áo của cả hai, cứ như thế, da thịt cọ sát da thịt trần trụi, siết người trong tay, bọc hương trầm kia trong mùi thơm dìu dịu, trấn an, vỗ -Lý Phiên vẫn còn chưa được thả, nằm chèo queo ngoài phòng khách chậc chậc miệng,Trần tổng ư?!Cũng có cái ngày này! Vì một Omega mà tự mình biến thành cái điều hòa với máy phát hương đời!.Ỷ,Lý Phiên đưa tay lên gãi gãi như mình bị sốt, tên Lá non kia liệu có cởi sạch rồi ôm mình ấp như vậy không nhỉ?Hừm. Nhất định là có!. Nhất định còn ngọt ngào hơn tên Trần Phong đáng chém đó nhiều!- -Gần trưa hôm kỳ diệu của liên kết, của máu mủ ruột thịt, có lẽ chính là như vậy đi?Gia Vũ cắt khỏi cơn sốt, trên khuôn mặt đã có chút thoải mái, hơi thở đã không còn nóng rực như trước, khuôn bụng yên tĩnh ngủ Phong suốt 32 năm sống trên đời, lần đầu tiên trực tiếp gọi người của phòng bếp tới căn dặn, khiến cho vẻ mặt của người phụ trách cũng căng như dây đàn, tai chỉ thiếu chút là vểnh lên để nghe cho Nấu cái gì đó thật bổ Còn phải thêm vài món nhuyễn mềm, nóng ấm vừa phải,- Còn nữa, mới bị động thai, nên ăn cái gì là tốt nhất thì nấu mang hết lên!- Lại mới ngất xong, rất mệt...có lên chưng ít sâm hay gì đó không?- Hoặc là thanh đạm một chút, nấu súp rau?- Hay là ăn đậu hầm?- Vây cá mập?- Thêm chút yến đi?Lý Phiên đang chườm lại vết sưng tấy bên tay cho Gia Vũ, nghe mà tức cả tai- Trời ạ! Đủ rồi đấy!- Anh định nấu cho cậu ta ăn một năm hay sao?- Hay là định nuôi heo?Trần Phong nhẩm sơ cũng đã hơn một trăm món, liền ra hiệu cho người phụ trách đang toát mồ hôi hột rời đi,Lại cẩn thận tiến tới đặt nhẹ tay sờ lên trán Gia Vũ, bớt nóng Vũ nhíu mày, đôi mắt bởi vì khóc quá nhiều mà sưng thẫm, nhức mỏi hé Phong và cả Lý Phiên đều cất giọng- Gia Vũ! Cậu tỉnh rồi?- Gia Vũ! Em tỉnh rồi?!Hai giọng nói gần như phát bật ra cùng một lúc từ hai kẻ đang túc trực bên nhưng Gia Vũ lại đón siết lấy tay của Trần Phong, như một phản xạ liên .....Mùi rượu thơm nồng vẫn đang lan tỏa, Phermone bật ra trấn an ve vuốt sống lưng người, đặc quánh cả gian phòng,Trần Phong cúi đầu xuống hôn lên tay Gia Vũ, trong lòng xót như bị ai cào Ta ở đây rồi,- Không sao Phiên vừa soạn lại ít thuốc, vừa bĩu chồng cái quên bạn bè ngay được!Đúng là vô lương tâm,Gia Vũ đương nhiên không thể không nhìn thấy cái vẻ mặt kia của Lý Phiên, quay sang- Lý Phiên, làm phiền cậu Phiên còn định đưa tay lên sờ má Gia Vũ, lại bị cái lừ mắt của Trần Phong khiến cho rụt tay lại, vỗ đại hai ba cái lên tay, trấn an- Không sao đâu, cứ nghỉ ngơi trước đi Vũ muốn chống tay ngồi dậy- Cậu đưa tôi về nhà Phong lại lừ cái nữa, Lý Phiên miệng chuẩn bị há ra cũng nguệch cả sang một bên- À... ừ, cái này, thực ra... cậu biết đấy, Omega sau khi liên kết rồi, rất cần Alpha ở bên, với lại, sức khỏe của cậu chưa được tốt Không sao, chỉ là mất sức một chút, về nhà nghỉ ngơi liền Phong cảm giác như không thật!Rõ ràng vừa nãy khi tỉnh còn lập tức cầm tay mình kia mà?Sao tự dưng lại đòi về rồi?Mặt chau lại vô cùng khó coi- Đêm qua chính ta đã ủ ấm cho em cả một đêm, đến tận sáng nay, em xem, phòng còn đầy hương rượu rất thơm!- Ta thành cái máy tỏa hương là vì ai chứ?- Gia Vũ, em quên hết rồi sao?Gia vũ quay sang- Còn nhớ, Tát một cái rất ???!!!!Trần Phong giật thót người,Lý Phiên sửng sốt- Hắn ta tát cậu?Gia Vũ gật đầu. Lý Phiên liếc xéo Trần Phong một cái, làm bộ muốn đỡ người rời khỏi- Đi!. Tôi đưa cậu về. Không thèm ở lại với tên Alpha máu lạnh này nữa!Trần Phong vội vàng kéo Lý Phiên tống cổ ra khỏi phòng, truyền lệnh- Đưa bác sĩ Lý về nhà!- Mau!Hai tên vệ sĩ lập tức tiến lại gần, hai tay xốc hai bên nách Lý Phiên nhanh chóng rời Phiên lại một lần nữa giận tím mặt!- Này hai anh! Tôi cũng có chân đấy!Thế nào mà đi cũng là bị tóm đi, về cũng là bị tóm về?!Nhưng nói giận thì không phải giận, lại thấy buồn cười thì đúng bạn bè bao nhiêu năm, trong lòng kẻ kia nghĩ cái gì, chín phần đều có thể từ một cái nhướng mày mà đoán Vũ nếu thực lòng muốn về, sẽ chẳng bao giờ lên tiếng, còn nói ra khỏi miệng thế kia, chẳng qua chỉ là diễn chút trò, xét cho tới cùng, bản chất cao cao lãnh lãnh ấy, vẫn là xấu hổ phủ nhận muốn ở bên Trần Phong kia thiếu điều nhỏ Alpha có bao nhiêu Omega mà chẳng được?Thế nhưng, Omega cả đời lại chỉ dành cho một kẻ mà Phiên cười nhẹ trên lá non,Ta cũng đợi em trưởng ta -Phòng Trần Phiên vừa bị lôi đi,Xác định rõ trong phòng thực không còn ai có thể thấy bộ dáng thê thảm của mình lúc này,Trần Phong vội vàng tiến tới bên giường, đón lấy tay Gia Vũ, đặt lên má- Gia Vũ, ta sai Sai thật Lúc ấy quả thực sợ quá hóa giận, vừa sợ vừa giận!- Ta cũng không hiểu chính mình vì sao lại làm thế nữa?- Gia Vũ, tha lỗi cho ta, được không?- Hay là đánh lại ta,- Đừng dọa ta bỏ đi nữa, hôm qua thiếu chút là tưởng mình phát điên lên rồi!- Gia Vũ...- Ta yêu em, thích em, thương " chúng" Vì " chúng", bỏ qua cho ta một lần có được không?Gia Vũ rút tay,Trần Phong lập tức nắm chặt, cọ cọ lên môi Gia Vũ, ta hứa với em. Sau này sẽ không!- Tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai!- -Hôm ấy,Trong phòng có một cảnh thế nào đó được xưng là Alpha vĩ đại nhất của Tây Đảo, người thừa kế duy nhất của Trần S, bá đạo lãnh khốc một phương,Hạ tay là dồn người ta vào đường cùng ngõ tận, giơ tay lại là tám vạn người cúi đầu,Bị phạt vén quần quỳ đầu gối trần dưới sàn nhà lạnh lâu lại lén nhìn lên phía giường, người xoay lưng đang cười Gia Vũ ta sai rồi...- Có thể phạt phương thức khác không?- Thế này... thật quá mất mặt đi?- Nói thế nào ta cũng đường đường là Trần tổng?Gia Vũ áng chừng đã hơn một tiếng trôi qua như thế, sờ nhẹ xuống khuôn bụng đang ưỡn mình vì đói kia, mở một con đường lui- Ta muốn ăn chút cháo Là chính người...dùng miệng đút cho taTrần Phong nghe được câu này, vội vã đứng bật dậy, nhào lên giường, hôn tới- Được!- Đút cả một nồi cũng được!Từ đó, theo lời của Lý Phiên, là những tháng ngày sống vô cùng không biết xấu hổ của hai kẻ bọn họ.===========//============Hoàn chính tác giảĐây là truyện thứ 11, cũng chính là kỷ niệm đúng 11 tháng khi mình bắt tay vào viết những chữ đầu tiên trên con đường dài chinh phục đam nhiên là hoàn toàn PHI lợi nhuận. Tức là mình hoàn toàn không kiếm được bất cứ một đồng nào từ việc viết truyện, hơn thế nữa mình còn là một tác giả không hề chuyên. Do đó từ trước tới nay nếu có bạn nào đã từng nặng lời chê trách, hi vọng các bạn sẽ dành chút thời gian để suy nghĩ lại. Một ngày mình bớt ăn bớt ngủ bỏ ra 3-5 tiếng đồng hồ viết truyện thế này, thậm chí là không có cả thời gian mà soát lại truyện, nhiều khi còn phát khóc lên không hiểu tại sao mình lại viết truyện thiên về viết truyện ngắn, tình tiết nhanh và không kéo dài. Do đó, nếu các bạn chờ đọc những tác phẩm nhiều chương thì thực sự mình rất tiếc là sẽ không có, ít nhất là trong thời gian này. Các phiên ngoại đều được test trên face của mình, nếu đủ số lượng các bạn yêu cầu mình mới lần nữa mình xin gửi lời cảm ơn và tri ân sâu sắc đến tất cả các bạn đọc đã luôn đồng hành và ủng hộ mình suốt thời gian nếu không có các bạn, với quá nhiều khó khăn mà mình gặp phải, có lẽ mình đã thực sự buông xuôi và từ bỏ,Các bạn ạ, mình muốn nói với các bạn rằng mình cực kỳ cực kỳ trân trọng tình cảm của các bạn và cả những món quà nho nhỏ siêu cuteo các bạn gửi đến cho mình nữa nhé, – – N. H- - N. M- – MTM- – – D. và rất nhiều rất nhiều các bạn khác nữa ^ ^Yêu và trân Ngốc thân gửi. Lý Phiên sắp bị phiền thế nào để Gia Vũ hắn có thể sống chung với tên chết tiệt trước mặt này ngần ấy năm?Khi rời khỏi khách sạn chính là vừa vặn tối, ấy thế mà tên kia một sống hai chết giãy thế nào cũng không ra, bám dính lấy cậu kêu meo meo đòi ăn!Alpha gì mà lại như thế?Xem kìa, cái bộ dáng vừa nghèo vừa đói còn tàn hơn cả chính cậu hồi thành niên!Lý Phiên chán ghét gõ gõ đũa lên trên bàn ăn- Này này này,- Tôi nói, cậu có thể ăn từ từ lại một chút được không?- Không ai dậy cho cậu cách ăn từ tốn nho nhã đúng phẩm vị của một Alpha sao?Gia Khánh bưng cái miệng phồng đầy thức ăn hai bên như hamster lên vừa nhai vừa nghẹn nói- Ngon.. ợ.. ngon quá.. Phiên nhìn thức ăn sắp vãi cả ra bàn, vội vàng đưa đến một tờ giấy ăn, Gia Khánh lau xoẹt qua đại khái một cái- Anh không biết anh Gia Vũ nấu ăn dở đến thế nào đâu!- Ngoài bánh mì ra thì chính là mấy món trứng hết chiên lại luộc!- Em sống được đến hôm nay mới quả là thần kỳ!Nói rồi lại gục mặt xuống xúc luôn ba miếng thịt rim chua Phiên há miệng không phản bác lại được. Đối với tài nấu ăn của Gia Vũ, cậu cũng đã từng được nếm qua, quả thật có thể dùng vài từ để hình nên cũng hơi hơi gật gù thương nhưng tên nhóc trước mặt lại không biết sống chết mà mở lời tiếp luôn- Còn nói cái gì Omega, còn không cả bằng một Beta như anh!- Anh Lý Phiên, nếu mà anh thích, em liền không đi tìm Omega nữa, cùng anh làm bạn đời luôn!Lý Phiên nhăn mặt- Cái gì?Gia Khánh cười tới chói chang- Thì mọi người luôn cố gắng tìm kiếm một Alpha để kết giao không phải sao?- Còn em thì thích người nấu ăn ngon như anh!. Thế không phải rất đẹp đôi à?- Em cũng đẹp trai nữa, ở trường rất được chú ý nha!- Em còn có mùi lá non rất ngọt nữa!- Anh có muốn ngửi thử không?Lý Phiên kìm nén xúc động muốn lật bàn- Cậu, tên nhãi hôi! – câm – miệng!Gia Khánh bĩu môi- Em không chê anh già thì thôi,- Anh lại dám chê em là nhãi hôi!- ???!!!!!Thế là xong câu đó. Lý Phiên cương quyết giằng bát đũa khỏi tay Gia Khánh, dọn hết thức ăn tống muốn vào sọt rác, mặc kệ Gia Khánh chèo kéo thế nào cũng không nghe thấy nữa!Gia Khánh chạy vòng quanh, chẳng biết thế nào mà khí tức Alpha giận dỗi bung tỏa, mùi lá non bất giác phát bật thơm ngát,Ở độ tuổi này việc kiểm soát Phermone của mình thực sự quá khó, chỉ trong vài phút đồng hồ, cả gian nhà đều mờ hơi sương,Lý Phiên hít phải một ngụm dày đặc vị lá non chút đắng chút ngọt, lồng ngực hẫng vài nhịp, nơi che giấu ống đựng tuyến thể ẩn trối nhìn Gia Khánh đang ỉu xìu muốn giành lại chiếc đĩa, khoát tay, bước về hướng nhà tắm- Được rồi, vẫn là ăn cho xong đi thì hơn!Gia Khánh làm sao đủ nhạy cảm để biết được, chút hương lửa cháy nhen nhóm đã bộc phát, gãi đầu gãi tai nghe tiếng nước xối ào ạt phía nhà tắm- Anh mới ăn xong đã liền đi tắm sao?- Kỳ -Trong phòng tắm,Lý Phiên nắm chắc bàn lại thế này?Tên Alpha ngốc ngoài kia, khí tức... sao lại mạnh và.. thơm như vậy?Không phải,Có lẽ chỉ là do chính bản thân mình đã quá lâu không giải tỏa. Vậy nên, có chút xao động cũng là lẽ thường trấn an chính bản thân mình một chút,Lý Phiên tắm rửa lần này gần cả tiếng mới đảo bước vào trong phòng mình!Tên nhóc chết tiệt vậy mà dám chình ình nằm giữa giường cậu xem ti vi như đúng rồi!Đáng lý hắn phải về rồi chứ!Lý Phiên khoác trên mình một cái áo bông tắm khép vạt của mùa đông, điên tiết giơ chân đạp cho Gia Khánh một phát- Ai cho cậu nằm ở đây?- Có mỗi cái giường, đương nhiên em phải nằm ở đây rồi?Nghĩ đến tên này chính là một tên não teo, Lý Phiên cố gắng nói cho rõ ràng- Ý tôi là cậu tại sao còn chưa về nhà?Gia Khánh tỉnh queo- Nếu em về, sáng mai ai sẽ nấu đồ cho em đây?- ?????!!!!!Gia Khánh cười hi hi- Với cả, vừa nãy anh giơ chân đạp em, em thấy ciu anh rồi đấy nhá!- Đùi anh trắng tinh luôn! Đẹp cực!- Còn giống Omega hơn cả anh Gia Vũ!- ????!!!!!!!!Gân trên trán Lý Phiên nổi lên thành sự... thật sự...Muốn giết người!!!!!!!!!!!!!!!!!- -Đêm hôm ấy, nhìn kẻ bên cạnh say sưa ngủ tới ngon Phiên không khỏi có chút suy ra thì, chuyện gì trên đời cũng có lý do của nó, kể cả việc Gia Khánh không được dạy bảo chỉn chu như một Alpha đáng lý nên có, hay như việc Gia Vũ cực kỳ bài xích cái danh Vũ và Gia Khánh, vốn là hai anh em cùng mẹ khác của bọn họ, là một kết hôn với người chồng đầu là Beta, sinh được Gia Vũ. Thế nhưng Beta không thể ký hiệu Omega, sau nhiều năm, điều đáng lo ngại nhất cũng tới,Bà gặp được Alpha có tỷ lệ tương thích cao, liền rơi vào lưới tình như một trói buộc không thể thoát,Giãy dụa, dằn vặt mãi như thế, cuối cùng gia đình cũng tan nát,Cha cậu vì hận người vợ đã phản bội mình mà đối xử với Gia Vũ như một mớ giẻ rách, cay nghiệt, miệt thị, để chính cậu từ nhỏ đã phải lăn lóc tự sinh tự Phiên lúc ấy, một cậu nhóc chưa tới mười tuổi, đã sợ hãi rón rén kéo vạt áo của Gia Vũ đang đói lả bên ven rào của ngôi trường cũ đó, hai người là vậy, còn chưa hết, ít nhất thì, khi ấy trên lưng Gia Vũ, vẫn chưa có vết sẹo -Khách sạn,Gia Vũ mê man cựa người,Trong giấc mơ sau những đợt làm tình điên dại, đáng lý phải là mộng tưởng đẹp đẽ như chính sự thoải mái của từng mạch máu nhỏ trầm ấm tan theo men rượu kia chứ?Tại sao lại là hình ảnh của một khuôn mặt mà chính bản thân mình ngày đêm đều thù hận, đều muốn quên đi?Là mơ đến gương mặt của hắn ta – kẻ được gọi là Alpha cũng được gọi là bạn đời mới của mẹ cậu, cha của Gia Khánh- khi biết được cậu là đó như thế mà đã không quản thân thế của cậu, liền cho phép đón cậu về nhà, được mang một dòng họ mới, được sống một cuộc đời nhưng mà, nào ai biết được rằng, đó mới chính là những tháng ngày chìm trong địa cho cậu ăn ngon, cho cậu mặc đẹp, dưỡng cậu đến mười sáu tuổi đã ra dáng một Omega xinh đẹp không thể rời để tặng cho một kẻ Alpha già nua giàu có,Đương nhiên, nhiệm vụ của cậu, chính là một kẻ bồi giường và sinh con cho lão già Alpha Tại sao con phải gả cho một kẻ hơn tuổi cha mình kia chứ?- Con không muốn!- Không muốn!Người đàn ông nắm chặt gương mặt cậu, dứ tới một đoạn roi dài- Không muốn?!- Tao nuôi con của một thằng Beta mạt hạng suốt ngần ấy năm để mày nói một câu không muốn?Cậu bé nhỏ trong giấc mơ đôi mắt đầy nước mắt van xin- Con không học nữa, con sẽ đi làm, con cầu xin lời gằn giọng cuốn theo một cái tát nảy lửa rơi trên này kiếp này, không thể quên Một Omega như mày thì làm được tích sự gì?- Chỉ là một cái máy đẻ!- Ngoan ngoãn nghe lời, hầu hạ lão già đó cho tốt!- Nếu không đừng có trách tao!Cậu bé nhỏ vẫn cương quyết từ chối, liền một trận đòn roi như mưa giáng đánh vào lưng, là để tránh cho gương mặt kia mất đi vẻ xinh đẹp, là để tránh cho đầu ngực hồng hào kia vẫn đốt mắt người nhưng, hắn đã đánh đến cả một lòng thù hận tràn sao?Hay là Omega?Một cái máy đẻ??!!!Kéo chiếc áo sẫm màu sáu tuổi, cậu trốn khỏi nơi có tên gọi là nhà ấy, lênh đênh trên từng chiếc tàu nát bươm, vượt đại cho đến sau này, hắn ta có người khác, mẹ cậu tỉnh ngộ thì cũng đã muộn màng, đem theo Gia Khánh khắp nơi tìm kiếm chung chưa được bao lâu, thì bà từ bỏ quyền nuôi con, Gia Khánh lúc ấy còn quá nhỏ, lại nói đôi mắt đen láy kia cười đến trong veo quả thực có nghĩ thế nào thì nghĩ, cũng không nghĩ ra được rằng, vậy mà lại là may, chính vì như thế mà Gia Khánh không bị đưa đi anh, một kẻ cay đắng đời người nếm trải đủ,Một kẻ thì lí lắc trèo lên lòng Lý Phiên đòi -Gia Vũ khẽ giật mình, theo những vệt roi quất đến trong mơ kia, đôi mày chau lại thành rãnh sâu, mồ hôi trên gương mặt lấm tấm, bừng xoay sang, đôi mắt mở lớn đến hết cỡ, nhìn một thân người còn đang trần trụi nằm bên cạnh, theo phản xạ liền sờ lên Vũ thở phào một vòng vẫn còn đi hết sự xấu hổ, khẽ chống tay rời khỏi, vì côn th*t cắm sâu trong thân kia đã mềm, vậy nên cũng không quá khó để di Vũ nghe một tiếng ọp nhỏ của nước dâm trào ra khi hậu huyệt rời khỏi côn th*t kia mà mặt bất giác đỏ bên cạnh lại dường như ngủ say đến mức khó phân biệt sáng tối, lồng ngực đều đều lên xuống từng nhịp Vũ run rẩy hít vài ngụm hơi mới có thể miễn cưỡng đứng dậy thật nhẹ, cũng là để tránh đánh thức eo thực sự muốn gãy Vũ tiến tới chiếc bàn ngay đầu giường ngủ, kéo ví của mình, đặt lại một xấp tiền,Đôi mắt không tự chủ nhìn tới thân người trên mặt đẹp hoàn hảo, mày rậm, lại dời mắt xuống một chút, thân người cao lớn có chút quá khổ, trải đầy những dấu hôn, và cả những vết cào, cắn đỏ là cái gì, trai bao hay Alpha từ đội hỗ trợ của Chính phủ, thì việc này cũng là chính bản thân mình đã " giày vò" anh ta hơi quá chăng?Gia Vũ thở dài một hơi, lại móc ra trong ví toàn bộ số tiền mặt đang có, chỉ chừa lại vài nhặt đống quần áo không ra hình thù gì, mông lung rời khỏi.

lãnh gì thì cũng lên giường